.png)
Các nhà khoa học Anh đã thực hiện một nghiên cứu hồi cứu nhằm xác định tỷ lệ PVT trong các phôi có khả năng phát triển đến phôi nang, giai đoạn PVT được quan sát thấy lần đầu tiên và mối quan hệ tồn tại giữa PVT với tỉ lệ làm tổ, mức bội thể hoặc sự phân mảnh hoặc cả hai. Có 6577 phôi từ cơ sở dữ liệu trong giai đoạn 2013-2015 nuôi từ tủ cấy EmbryoScope™, chỉ chọn phôi nang (n=525): PVT được tìm thấy trong hầu hết (404/525 [77%]) các phôi. Trong đó, phôi xuất hiện PVT được quan sát ở giai đoạn hai tế bào (396/404 [98%]); Tỷ lệ dị bội trong phôi với PVT (61/152 [40%]) và không có PVT (17/35 [49%]); Tỷ lệ làm tổ trong phôi có xuất hiện PVT (64/259 [25%]) và không có PVT (25/90 [28%]); Sự xuất hiện PVT trực tiếp kéo các mảnh vỡ từ phôi (384/404 [95%]); Sự phân mảnh xảy ra ít hơn ở phôi không có PVT so với phôi có PVT (lần lượt là 81/121 [67%] so với 388/404 [96%]; P <0,001).
Nghiên cứu cho thấy PVT có mặt trong hầu hết phôi người, chủ yếu ở giai đoạn hai tế bào. Sự xuất hiện PVT dường như không ảnh hưởng đến khả năng làm tổ và mức bội thể, nhưng chúng có liên quan chặt chẽ với sự phân mảnh. PVT là một đặc trưng của sự phát triển phôi mà bản chất và nguồn gốc vẫn chưa biết rõ, cần được nghiên cứu sâu hơn trong tương lai.
Cái Thị Diệu Ánh – Chuyên viên phôi học
Nguồn: Ranya Derrick, Cristina Hickman, Oriol Oliana, Thomas Wilkinson, Danielle Gwinnett, Lucy Benham Whyte, Anna Carby, Stuart Lavery. Perivitelline threads associated with fragments in human cleavage stage embryos observed through time-lapse microscopy. Reproductive BioMedicine Online (2017), doi: 10.1016/j.rbmo.2017.08.026.